Băng Qua Núi Đồi

Dạo này tôi hay nghe đi nghe lại một bài hát , mà tôi cảm thấy nó diễn tả cuộc đời như một thước phim quay chậm có quá khứ, hiện tại và tương lai . Tôi cũng cảm thấy được đâu đó hình bóng của mình, những gì đã trải qua.



“ Băng qua núi đồi
Gặp tôi của năm 19 tuổi
Em đeo đôi găng tay màu trắng, đến uống rượu mừng của tôi
Em hỏi tôi có hạnh phúc không?
Những muộn phiền năm xưa đã hoá giải
Sao trong hôn lễ bao người như vậy
Chẳng có được người bạn năm xưa
Tôi nói với em, tôi đã từng níu giữ, nhưng họ cứ phiêu bạt giữa biển người
Cô gái em yêu sâu đậm đã cưới người hàng xóm họ Vương
Tôi hỏi lại em, em có hạnh phúc không?
Em nhìn tôi gật đầu bật khóc. “

Một thời của tuổi thanh xuân, của tuổi trẻ bồng bột ai cũng trải qua, nó như cơn mưa rào, để khi nhìn lại mình có cảm thấy nuối tiếc “ nhưng muộn phiền năm xưa đã hoá giải chưa? “ có chăng thì nó chỉ nằm sâu trong hồi ức.
Đã từng níu kéo, đã từng buông tay.... rồi tự hỏi yêu thương đã hết.

“Mai này gặp gỡ bao nhiêu người muốn kể em nghe, nhưng chẳng thốt nên lời
Tôi xin em, cho tôi được đi theo em trở về năm 20 tuổi, làm người cô độc ca hát
Tôi xin em cho tôi được đi cùng em, đi ngược dòng đời hối hả, về nơi hoang vu núi đồi.”

Người ta thường nói thời gian là liều thuốc tốt có thể chữa lành mọi vết thương, đó chỉ là một cách nói vi von hoa mỹ, thời gian chỉ làm ta trưởng thành hơn, chín chắn hơn, suy nghĩ thấu đáo hơn và cũng biết tự co mình để tránh những tổn thương. Là “ đi ngược dòng dời hối hả, về nơi hoang vu của núi đồi” tìm cho mình một không gian, một chốn yên bình để trong tâm mình cảm thấy bình lặng.

“ Băng qua núi đồi, gặp tôi năm 60 tuổi
Người chống một cấy gậy trắng nghe chim chóc hát ca
Tôi hỏi người, người có hạnh phúc không?
Người cười đôi tay xua nhẹ
Bên người có bao nhiêu bóng dáng, những người bạn phiêu bạt năm xưa đã trở về
Người bảo tôi rằng không cần níu giữ
Yêu thương phải cần một ai chờ trông. Và đợi trên gác mái nở hoa, nơi này chính là thiên hạ.
Luôn có người hạnh phúc đến bạc đầu, lại có người phải bật khóc lúc chia xa.
Duyên gặp mặt dẫu có hay không cũng là bản nhạc dâng tháng năm xa tắp.”

Đến một lúc nào đó ta sẽ nhận thấy cuộc đời đơn giản là mỗi sáng thức dậy bình yên, vui vẻ. Những thứ khác có hay không đều không quan trọng, tất cả mọi sự trên đời đều tuỳ duyên. Yêu thương, hạnh phúc, khổ đau cũng chỉ là giấc mộng thoáng qua.




Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.