Hoá ra, có một loại năm tháng gọi là từ bi

Đêm đến, tôi nằm dài trên chiếc giường bé nhỏ trong căn phòng trọ chật chội nhưng thoải mái, đọc hết quyển sách “ Bởi vì thấu hiểu cho nên từ bi “ của tác giả Bạch Lạc Mai.

Cảm nhận về một người phụ nữ trải qua biết bao sóng gió, thăng trầm của cuộc đời, một người dám yêu, dám hận, và dám chịu trách nhiệm với bản thân. Giọng văn nhẹ nhàng, mộc mạc và đầy triết lý của Bạch Lạc Mai.
“ Bởi vì thấu hiểu cho nên tử bi “ miêu tả cuộc đời của tài nữ Trương Ái Linh, tuổi thơ bất hạnh, sống thiếu tình thương của cha mẹ, như một đám mây trôi cô độc trên bầu trời. Sự cố gắng, nỗ lực không ngừng của cô để thoát khỏi nỗi ám ảnh, phấn đấu để có cuộc sống tốt hơn.

“ Sinh mệnh là một chiếc áo gấm hoa lệ, trên đó đầy những con bọ bò lúc nhúc.”

Trải qua nhiều biến cố, một cô gái bé nhỏ trở nên lạnh lùng như vậy, cao ngạo như vậy cũng không thoát khỏi trói buộc của tình yêu. Cô dành trọn trái tim, tình cảm cho một người đàn ông một cách mù quáng đã biến cô thành một kẻ hèn mọn. Chỉ cần yêu rồi tất cả ngày tháng đều trở nên mềm yếu. Khi ấy quên họ tên gì, tuổi tác của bản thân. Chỉ nhớ người yêu đang ở đâu, thì lúc đó chính là một kiếp bình yên. Nhưng đổi lại làm  nhận được  sự phản bội... của người đa tình, của kẻ bạc tình, chỉ biết người trước mặt.

Bản thân đang chết từng tất từng tất một, thế giới đáng yêu này cũng đang chết từng tất từng tất một. Khi bạn cười cả thế giới cũng cười với bạn, khi bạn khóc chỉ có mình bạn khóc mà thôi.

“ Tôi không nỡ nhìn thấy anh vui vẻ, điều ấy càng khiến tôi buồn lòng hơn. Tạm biệt! Nhân sinh hợp tan, vốn là bình thường, dù thế nào, chúng tôi cũng có một ngày chia tay đầy nước mắt. Trương Ái Linh khi ấy, đã quen với sự hợp ly của đời người. Hơn nữa đối diện với sự biệt ly, cô còn học được cách lạnh lùng trước mặt người khác, quay người mới rớt nước mắt, cô biết chặng đường nhân sinh đầy gian truân, đa phần chỉ có mình ta độc hành mà thôi “

Chia tay trong tháng hai lạnh lẽo,mịt mờ... nếu như buộc phải chia tay anh, cũng không đến mức tự sát, nhưng cũng không thể yêu lại người khác, mà em chỉ tự úa tàn.

“   Nước lạnh sông lặng, trăng sáng sao thưa. 
Trước khi hạ màn, tôi bỗng khóc. Có lẽ chúng ta đều nên giữ một trái tim lương thiện, coi đời này là kiếp cuối cùng, chờ đợi trên con đường duyên phận sẽ đi qua, tôn trọng từng đoạn tình cảm mà khó khăn mới có được. Phải biết rằng, giữa ngàn vạn người, gặp được người mà bạn muốn, phải tu duyên phận biết bao năm! Năm tháng bất tận, ly hợp phút chốc. 
Bởi vì thấu hiểu, cho nên từ bi.“









Không có nhận xét nào

Được tạo bởi Blogger.